Paxuho

Có một miền minh triết nhưng rất xa...!

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

CON VUA, PHẬN DÂN

CON VUA, PHẬN DÂN
(Tản mạn nhân chuyện lùm xùm ở Bộ THƯƠNG )
Dân gian thường nói: - con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa thì quét lá đa.
Làm vua thì sướng.
Quét lá đa thì sung sướng nỗi gì.
Thảo nào nhiều vị "bất chấp" bố trí con e mình vào những chức vụ to cho dù những người này còn trẻ mang đô ly và trãi nghiệm thực tiễn chưa hề có.
Giờ nghe nói nhiều vụ trưởng 8x...trẻ măng ở tầm chức vụ nhớn, ở trọng trách to!
Dân tình thường xuýt xoa về những trường hợp như vậy, như là những điển hình của người thành đạt sớm.
Họ thực giỏi vậy sao ta!
Hay họ cháu ông nọ con bà kia.
Tổng kết lại, phần nhiều là xuất thân CCCCC. 5C!
Ừ thì ngôi cao ắt phải con vua, cháu chúa, vương tử, công tôn...mới được truyền nối, làm chuyện trị quốc, an dân!
Họ nghiễm nhiên là những ông "vua con".
Ngôi cao thường hiểu là bổng lộc nhiều. Ngôi cao thì mọi thứ cũng cao.
Bổng lộc không phải trên trời ban xuống, chẳng phải dưới đất chui lên mà được đưa đến từ thuế của nhân dân! Dân biết phận, cứ thế mà làm lụng, cung tiến những ông Vua!
Dân thấp cổ bé họng sao đòi soái ngôi cao! Mà đòi có lợi lộc!
Dân ngậm ngùi và dân mãi cứ ngâm nga:
Con vua thì lại làm vua..(...)..con vua thất thế lại ra quét chùa. Nhưng khổ nỗi, con vua đâu có thất thế mà phải ra quét chùa!
Chùa mãi giành cho Dân.
Cung vàng, điện ngọc, lầu son gác tía đâu có thuộc về Dân.
Dân chăm bẫm cày cuốc, nai lưng mà làm ăn, an ủi mình: quan nhất thời, dân (mới là) vạn đại.
Đến bao giờ vua quan "biết"làm công bộc của dân.
Ôi, thân phận Nhân dân!

NGÀY NẮNG

NGÀY NẮNG
(Viết trong ngày nắng)
Nắng "quái" chiều hôm
Trêu khách văn phòng
Hầm hập từng cơn
Như thiêu như đốt
Điều hoà không lại
Quạt thoảng gíó nồng
Thân người tăng nhiệt
Nước mát cạn dần
Hướng Đông nắng đổ
Hướng Tây nắng soi
"Sướng dân văn phòng"
Mà đâu có sướng
Năm nay nắng lớn
Mọi nẻo phố phường
Miền Trung đổ lửa
Xào xạc niềm thương
Đôi lời gửi nắng
Đôi lời thán ca
Nắng thì mặc nắng
Người thương lấy người
HN, 14.6.2016

NHỚ BIỂN

NHỚ BIỂN
Bạn gửi share tấm hình biển chiều Thiên Cầm đẹp, cái đẹp vắng lặng và mêng mang sâu. Điều hiếm thấy ngày biển chưa nhiễm độc.
Biển muôn đời chứa đựng trong nó vẻ hoang sơ, còn con người đi từ hoang sơ lên văn minh, trí khôn đầy mình nhưng không thể kiến tạo được sự hoang sơ thanh khiết thứ hai của thiên nhiên.
Con người mắc nợ.
Con người khắc khoải kiếm tìm.
Xem tấm hình bạn gửi, thấy tiếc nuối cho những gì con người chúng ta đã đánh mất.
Sẵn có mấy ý thơ, tương ngộ.
NHỚ BIỂN:
Chiều đổ nắng quê dài tới biển
Mênh mang ru, sóng nối phía ngàn xa
Chân chạm cát, thẳm sâu lời của nước
Thời gian trôi lưng lững cõi thiên hà
Ai đã đến, thả hồn mình trước biển
Đôi mắt người liệu xuyên thấu được bao xa!
HN, 6.2016.
Ps.Thank Nguyễn Hải Quỳnh và share lại cùng bạn mấy này!
Share cùng em Phạm Biển!
VỊNH TÌNH XƯA
(Sắn có men beer vịnh chơi! Bà con đừng cho là tui sến sẩm nha)
-
Hôm nay đi qua cổng trường
Nhớ nơi chốn cũ vẫn thường đợi nhau
Bao năm mặt đã cũ nhàu
Mà tình xưa ấy trước sau vẫn nồng!
*
P.s. Tình đầu là tình cuối!
Cũ xưa vẫn nay.

VỚI QUÊ HƯƠNG !

VỚI QUÊ HƯƠNG !
Về quê có gì đâu các bác, em thường mang cây xanh về trồng. Cho nhà mình và cho anh e trồng cùng trồng. Vừa rồi, còn chục cây cau vua người ta đã hỏi mua và mẹ e bán được đấy các bác ạ. Cây hoặc mua của Đại học Lâm nghiệp hoặc của Học viện Nông nghiệp I. Nhưng miền Trung có cái dở, mùa hè thì nóng, mùa đông thì mưa úng để trồng cây cho sống không dễ, nếu không để ý chăm sóc. Chỉ còn mùa xuân là dễ trồng cây hơn cả. Nhưng về tết nhất lịch kích, e lại không mang cây về được.
Được cái, miền trung chỗ quê e tuy thiên nhiên khắc nghiệt nhưng được cái cây cối xanh tươi. Không sao mùa trụ nổi giữa nắng nóng mùa hè!
Giờ thì biển ốm, du lịch sinh thái lại lên ngôi, xanh cây đẹp cảnh là sự hấp dẫn lớn đấy các bác.
Giờ bác nào về Hà Tĩnh, gần e có Hồ Kẻ Gỗ, có nhiều cái hay, các bác nên ghé thăm và tận hưởng nhé!
E cũng có một số ý tưởng cho quê, nhất là dưới góc độ văn hóa, xã hội nhưng mình tài hèn, lực mỏng chưa có làm được gì. Ý tưởng thì vẫn ấp ủ. Mong bác nào điều kiện lại có lòng chia sẻ, đóng góp với quê thì quê được nhờ quá. Mong muốn ấy là chính đáng phải không các bác!!!
Cũng may Hà Tĩnh có phạm Nhật Vượng, anh đã đang góp phần thay đổi quê hương. Gần đây tổ hợp nhà ở tại TP Hà Tĩnh đã nâng cấp bộ mặt đô thị lên tầm văn minh hiện đại.
Dự án biển Thịnh Lộc của Anh nếu được phê duyệt, huyện Lộc Hà chắc sẽ hưởng lợi lớn từ dự án này!

YÊU LẮM THẾ GIỚI TRẺ THƠ

YÊU LẮM THẾ GIỚI TRẺ THƠ
( status ngắn, viết cho thiếu nhi)
_________________________
Ngày của thế giới trẻ thơ, nhiều bố mẹ gác lại công việc tất bật để vui cùng các con. Dù nắng gió này đưa con ra đường, có không ít nỗi ái ngại.
Thế giới trẻ thơ là điều kỳ diệu nhất của nhân loại. Nói thế chắc không quá nhỉ.
Niềm vui đong đầy trong mắt trẻ cũng là hạnh phúc lên ngôi trong lòng các bậc phu huynh, của ông bà các cháu.
"Trẻ em hôm nay thế giới ngày mai", điều mãi đúng này nhắc nhở chúng ta sống làm việc tất cả vì con e chúng ta.
Đôi khi trên đường đời ta gặp ánh mắt trẻ thơ đượm buồn trong vẻ khổ hạnh, ta cũng chạnh lòng buồn.
Đôi khi trong mệt mỏi về nhà ta nghe tiếng cười nói nũng nịu của các con ta, ta cũng thấy ấm lòng và đầy hi vọng.
"Bạn có nghe trẻ e khóc, trẻ e cười" !?
Vâng, người bình thường chúng ta, ai cũng nghe âm thanh ấy cả, chỉ có là hành động như thế nào mà thôi.
Tôi đã từng cảm động trước hình ảnh một người bạn của tôi tha thẩn chơi với những đứa trẻ ăn xin, trong khuôn viên Mễ Trì gần hai mươi năm về trước, khi chúng tôi còn là sinh viên. Cô ấy xem chúng như là những người bạn và đối lại, tụi trẻ coi bạn tôi như một người bạn lớn. Hai mươi năm sau, bạn vẫn là một người phụ nữ đức hạnh, trở thành người mẹ đáng yêu của các con mình và khi thành đạt lại sẵn lòng từ thiện chia sẻ những nỗi đau của những người xung quanh mình. Mầm nhân và đạo đức không thể không biết quan tâm đến trẻ thơ.
Hàng chục năm đổi mới, còn đó bao những mảnh đời bất hạnh, những đứa trẻ nhếch nhác thất học, rất cần, cần lắm, cần nhiều hơn nữa sự mến thương, giúp đỡ.
Thật vui, khi con của chúng tôi được đến trường, được tổ chức sinh nhật, được vui trung thu, điều mà hàng mấy chục năm về trước, những món quà, những buổi lễ thường niên, đối với chúng tôi là một sự xa xỉ.
Ấy phải chăng là cái giá của đổi thay và phát triển, tiến bộ của ngày hôm nay.
Rồi những đứa trẻ hôm nay sẽ lớn lên, bao mầm sống đang được chuẩn bị sinh sôi. Thế giới là sự tiếp nối của bao ước mơ và khát vọng của những thế hệ người. Nhưng vẫn còn đó những bất ổn bất an bao vấn đề nguy hại của cuộc sống, tác động lớn đến thế giới trẻ thơ.
Mong lắm các con sẽ được sống trong sự trong lành, hòa bình và công bằng! Những giá trị không bao giờ cũ ấy hiện vẫn đang là nỗi khát khao của thế giới tiến bộ hôm nay!
Nhân văn lắm thế giới trẻ thơ !
Cầu chúc cho các con luôn vui tươi, khỏe mạnh, được chuẩn bị đủ đầy những điều kiện và khả năng để có thể chạm tới những ước mơ!
Hà Nội, ngày 01.6.2016

NẮNG MIỀN TRUNG

NẮNG MIỀN TRUNG
Nắng đâu bằng nắng miền Trung
Mênh mang là nắng trập trùng trắng mây
Hỏi đâu như dãi đất này
Con người đội nắng mà xây mát lành
Chỉ mong nhiều những khoảng xanh
Cho bà trú nắng, nông dân ra đồng
Nắng ơi, sao cứ mênh mông
Để ta khát những dòng sông bốn mùa
Hà Tĩnh, 30.5.2016
P.X.H

DÁNG THỜI GIAN

DÁNG THỜI GIAN
Quê năm đôi lần ghé
Thăm lại mái nhà xưa
Tóc mẹ ken màu khói
Cha đi đã bao mùa
Những con đường thay đổi
Màu bùn đất không còn
Hàng rào xưa thay dạng
Mỗi lòng người còn son
Những người xưa cũng vợi
Bao người đã biệt từ
Bao người đi xa xứ
Còn gì buông bến xưa
Ngày xưa không trở lại
Khói lam chiều đã bay
Tuổi thơ còn trú mãi
Tận sâu thẳm tim này
Ta xếp hình thời gian
Mang dáng trồi của đất
Mang dáng lặng của nước
Mang dáng vờn của sông
Mang mênh mông của núi
Mang trùng điệp của người
Những dáng hình vời vợi
Neo tận cùng muôn nơi
Hà Tĩnh, 29.5.2016

THỜI

THỜI
Xét từ thực tế
Nhìn từ chuyện đời
Người người thường thế
Thuận theo chữ "thời"
"Thời thế thế thời thời phải thế"
Thế thời thời thành thế
Thời thế nên hành thế
Thời thế luận anh hùng
Quân tử cẩn trọng thời
Tiểu nhân chộp giật thời
Người vượt lên thời thế
Thử hỏi được mấy người
Thánh nhân và người thường
Một đời không thể luận
Tiểu nhân và quân tử
Dẫu khác rõ mười mươi
Nay thế thời đang lên
Hay thế thời đang xuống
Luận từ những góc nhìn
Chênh vênh như leo núi
Nhưng ai đi và ai đến
Thành bại cũng nhờ thời
Ai to và ai nhỏ
Đều cõng thời trên lưng
P.X.H
HT, 2016