Paxuho

Có một miền minh triết nhưng rất xa...!

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

LẼ NÀO LÒNG TA KHÔNG ĐỒNG VỌNG? (PXGH)

Ai cũng thích ra biển, ấy phải là lúc biển lặng và thanh bình. Lúc sóng dữ thì sao. Ta thường tránh để được an toàn. Đó là một sự lưạ chọn tự nhiên.
Khi biển Đông "dậy sóng" lâm nguy, kẻ láng giềng "khủng lồ" nghênh ngang khiêu khích lấn chiếm, thì chắc đấy không phải là lúc ta lưạ chọn sự im lặng, né tránh. Trên cộng đồng mạng đang nói nhiều về "anh hùng bàn phím", tôi thì cho rằng sẽ chẳng chỉ là anh hùng bàn phím mà khi cần thanh niên, người dân Việt Nam sẽ trở thành những anh hùng, một cách đích thực và sống động. Sự hèn nhát, nếu có chỉ là thiểu số, mini.
Có bạn cựu sinh viên hỏi tôi, không thấy thầy bình luận gì về vụ Biển Đông, thưa với em, thầy cũng muốn lắm nhưng có những tiếng nói đã cao cả, mạnh mẽ hơn nhưng vẫn chìm trong góc khuất.
Dẫu sao, tôi vẫn có tiếng nói của mình, bởi với tôi Biển và Rừng Việt là hai đối tượng thiên nhiên lớn lao luôn gợi cho tôi những cảm xúc về ĐẤT NƯỚC mến yêu.
Bài thơ này, bạn đọc chắc không cho là nó hay nhưng tôi tin sẽ đồng cảm với tôi ở lòng tự hào, tự tôn dân tộc khi trong mỗi chúng ta, tôi biết đang dâng chưá một nỗi bất bình trước những điều vưà diễn ra! 
Xin hãy lắng nghe tiếng sóng và chung tay vì Tổ quốc trong điều kiện có thể của mình!
......................................................................................................

Tôi lặng ngắm biển Đông

Mênh mông ngàn sóng, nước trăm sông đổ về

Con sóng vút cao lao xao hồn gió

Hương biển nồng vị muối buổi ngàn năm

Tay phải kẹp giữ chặt dãy Trường Sơn

Tay trái níu những hòn đảo ngọc

Dân mưu sinh, đánh giặc, làm thơ

Hùng dũng dưới gầm trời

Máu cha ông quện trong từng thớ đất

Hồn cha ông lồng lộng trước biển khơi

Hàng nghìn năm dân tộc chúng mình

Phân nửa ở vùng ven biển cả

Bao làng vạn chài sống bằng tôm bằng cá

Những ngư dân khắc những lời thề trên đá

Năm tháng đi qua hồn chữ chẳng hề phai

Thế mà buổi hôm nay

Bình yên đang bị thách thức từ phía biển

Mối nan nguy đang lay động trái tim người

Những tình yêu đang trùng phùng về phía biển khơi

Bạn ơi, con của nhân dân ngàn đời yêu nước

Chăc chẳng hề quên lịch sử

Lịch sử cho biết biển đảo ấy thuộc về ta

Từ xa xưa dân ta mưu sinh trên đảo

Đảo Cát vàng trãi mình trên sóng biếc

Không hề nhỏ bé giữa thinh không mà sừng sững giữa đất trời

Tôi đọc trong trang sách

Cha ông từng căn dặn :

Tấc đất tấc vàng, lòng son dạ sắt

Đoàn kết đấu tranh khí phách ngẩng cao đầu

Và bỗng thấy:

Biển sâu, chiều sâu lòng nghĩ ngợi

Dưới trời xanh miên man ta ngước tới

Hồn mơ về Phù Đổng Thiên Vương

Nước Việt, núi cũng như sông gắn liền một dãi

Bừng khí sắc hội nhập cùng thời đại

Lớp lớp chồi xanh đang đợi những tầm cao.

Biển nay không thanh bình đêm trăng

Khi bọt trắng của vòi rồng tràn tóa mắt

Khi tàu đụng tàu, vỡ đâu chỉ là mạn sắt

Khi láng giềng chỉ biết hứa suông

Hôm nay, nếu ta vô tình quên lịch sử là có lỗi

Nếu ta cố tình quên là có tội

Với các bậc tiền nhân

Với tất thảy nhân dân!

Biển “dậy sóng”, điều ta chẳng muốn

Khi lòng ta đang ấp ủ hòa bình

Biển dậy sóng lòng ta không hề muốn

Khi lòng ta vẫn giữ mối ân tình

Nhưng, có lẽ nào ?

Lòng ta không dậy sóng !

Có lẽ nào ?

Hồn ta không đồng vọng !


Hà Nội, 05.10. 2009 -7.5.2014

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

CHỈ CÓ THỂ LÀ QUÊ

"Chỉ có thể là quê, nơi vườn xanh trùm bóng nắng
Dáng người xưa thấp thoáng lối đi về
Tiếng ve ngân thoảng báo sang hè
Những lá lao xao thảnh thơi ngày nghỉ lễ
Quê hương ơi, có những điều không dễ
Khi đi xa, con mới thấy tỏ lòng mình
...

PXGH

Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

HẠNH PHÚC KHÔNG LÀ CỔ TÍCH



HẠNH PHÚC KHÔNG LÀ CỔ TÍCH
(Viết nhân đọc chuyện một đám cưới cổ tích của chị Loan-cô gái suy thận và Anh Vượng-chàng trai kém 3 tuổi ở Hà Nội. Xin bày tỏ niềm kính phục và chúc phúc Anh Chị!)

Uyên ương là gì, đẹp như đôi chim câu
Chăm chút cho nhau vượt thác ghềnh hoạn nạn
Nắm tay nhau, cùng ngước về miền sáng
Của trời đầy sao và lung linh trăng đêm

Tình yêu là gì, vị ngọt từ môi mềm
Lời yêu thương là trái tim hành động
Gửi trao nhau niềm tin sự sống
Về miền vui dẫu vạn dặm đường xa

Hạnh phúc là gì, chính khúc hợp ca
Của những người yêu người khác là niềm hạnh phúc
Dẫu gian nan lòng không ngã gục
Nâng bước nhau đi khuôn mặt sáng ánh thiên thần

Hạnh phúc rất xa mà hạnh phúc cũng rất gần
Hạnh phúc cho đi là hạnh phúc về lại
Chân lí giản đơn triệu năm nhân loại
Đã hiển hiện nơi những trái tim dâng ngọn lửa thương yêu!

Phạm Giang Hoàng, HN, 8/4/2014

Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

Giấc mơ rất ư là nghề nghiệp!

Tối qua, gần sáng mình mơ một giấc mơ rất nghề nghiệp. Mình thấy mình trước giảng đường rộng với nhiều sinh viên nghe chăm chú và mình cũng đang giảng rất say sưa. Trong lớp, thấy có một người tóc đã bạc lọt vào đó ngồi với đám trẻ. Chân ông ngồi ngang ghế, chân trước, chân sau, trông rất lạnh lùng như đang quan sát mình.
Có lẽ là sự ẩn ức nào đó được giải tỏa nói theo ngôn ngữ của Freud.
Cũng đã gần 4 năm rồi mình không đứng lớp. Thực sự là mình không luyến tiếc khi phải chia tay giảng đường nhưng mình vẫn kì vọng những giảng đường đại học -nơi đó phải thực sự là môi trường cho các nhà khoa học nhà nghiên cứu, chứ không phải là dạy và dạy và chạy theo những chương trình có "đổi" nhưng chưa hề "mới"! 
Với mình, có thể, khi mọi thứ ổn hơn, mình sẽ thỉnh giảng và biết đâu mình sẽ tìm được những cảm xúc tươi mới của tương lai.
Giấc mơ nỗi niềm về quá khứ và giấc mơ có thể đang nói về niềm hi vọng!
Hà Nội, 8/4/2014

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

Đôi dòng tưởng nhớ Phó Giáo sư Ninh Viết Giao

Tôi duy nhất một dịp gặp với đôi ba lần trò chuyện cùng PGS.Ninh Viết Giao ở tại Hội thảo Việt Nam học lần 4, ở Hà Nội. Năm ấy ông đã ở tuổi 80. Ông gần như tham dự từ đầu đến cuối ở Tiểu ban 15- Tư liệu học về Việt Nam do GS.TS. Hồ Sĩ Quý làm trưởng ban, ThS. Phùng Diệu Anh là thư kí. Ông đến dự lặng lẽ trầm tư, mái tóc đã bạc nhiều. Ông cũng có phát biểu một số ý kiến, tuy nhiên lắng nghe là chủ yếu. Lần ấy mình có đưa Phó giáo sư đọc bài mình viết về con người xứ Nghệ đăng trên Chuyên san KHXHNV Nghệ An, cũng được đăng trên Văn hóa Nghệ An online (tại đây) để ông cho ý kiến. Ông nhận xét, trích thế này cũng được những chưa đắt, còn có nhiều câu hay hơn.
Và rồi sau đó, Ông đưa số điện thoại và hẹn có dịp vào Vinh ghé thăm Ông. Nhưng hình như mình chưa kịp có một dịp như thế,  nay nghe tin (trên Dân Trí) Ông đã ra đi về Cõi Không Cùng
Cảm phục Ông một nhà nghiên cứu xứ Thanh trọn vẹn sống với xứ Nghệ cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Để lại cho đời những công trình về văn hóa dân gian xứ Nghệ khá đồ sộ. Trung tâm sách kỷ lục Việt Nam đã trao huy chương và xác nhận kỷ lục người có nhiều công trình nghiên cứu nhất về văn hóa dân gian xứ Nghệ. Giới nghiên cứu gọi ông là nhà Nghệ học. Có lẽ những sự vinh danh ấy là hoàn toàn xác đáng.
Với tư cách là một người làm nghiên cứu hậu sinh, rất ngưỡng mộ và có lẽ sẽ còn nhiều lần phải học ông trên những trang viết.
Với tư cách là một người con xứ Nghệ, rất trân trọng và quý mến về những gì ông đã làm cho vùng đất và con người nơi đây.
Thành kính phân ưu cùng Gia đình giáo sư!
Kính chúc Ông nhẹ bước trần ai, về miền Cực lạc!
Hà Nội, sáng 8/3/2014
Phạm Xuân Hoàng

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

Bà Mẹ Việt Nam

Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ, mình tải bài thơ này viết 2009, có chỉnh sưả.
Chúc mừng chị em ngày Phụ nữ: vui vẻ và có nhiều điều bất ngờ thú vị!


Bà mẹ Việt Nam sinh thành những đứa con

Đứa thành ông này bà nọ

Bà đâu có mong gì "chúng nó"

Trả ơn bà nặng gánh ngày mưa

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

Nhà thờ Phạm Tộc

Con cháu tới dâng hương đêm Giao thưà
Ba anh em đi thắp hương Đêm Giao thưà Tết 2013.


Nhà Thờ tổ Phạm tộc, Phái Nam, Thạch Lâm, Thạch Hà, Hà Tĩnh- nơi Thờ tướng công Phạm Trung Hầu được sắc phong thượng thượng đẳng thần, được con cháu phụng thờ cùng Hai Bà, Hai Thầy Đội, hiện còn bản sao gia Phả chủ yếu chép đời sau, còn thủy tổ và Đức Thần tổ chưa rõ phát tích.
Quý vị có thông tin hoặc tư liệu gì về Phạm Trung Hầu hoặc con cháu họ Phạm Thạch Lâm ở xa có lập thờ tự Ngài, vui lòng thông tin cho chúng tôi nhé!
E.mail: pxhoanght@gmail.com; Mobile: 0912 680 229
Trân trọng!

 

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

THẦN, PHẬT LINH THIÊNG XIN PHÙ HỘ NGƯỜI VIỆT CỨU LẤY “HỒN” DÂN TỘC [Văn hóa Nghệ An]


THẦN, PHẬT LINH THIÊNG XIN PHÙ HỘ NGƯỜI VIỆT CỨU LẤY “HỒN” DÂN TỘC

  •   PHẠM GIANG HOÀNG
  • Thứ năm, 20 Tháng 2 2014 17:45
  • font size giảm kích thước chữ tăng kích thước chữ
Tâm linh là nhu cầu của mỗi người và nó là chuyện cá nhân. Nhưng khi câu chuyện tâm linh cá nhân được biểu hiện ra hành vi phản cảm của số đông và gây náo loạn xã hội thì quả là chuyện đáng nói và nó đã là câu chuyện văn hóa rồi. Lễ hội Khai ấn đền Trần diễn ra cảnh cướp ấn, leo trèo, chen lấn như năm nay khiến người ta liên tưởng giống như cảnh chợ búa. Chẳng lẽ chốn linh thiêng lại thô tục và bát nháo như vậy sao!
Việt Nam có hơn 8000 lễ hội, phần lớn các lễ hội đó có liên quan đến các tôn giáo (Phật giáo, Đạo giáo…), chẳng lẽ các lễ hội ấy chỉ để con người thỏa mãn cái danh lợi nào đó dưới cái vỏ bọc tâm linh. Tâm linh đích thực chắc hẳn phải hướng tới giá trị chân, thiện, mỹ nhưng xem ra các lễ hội Việt Nam thời gian qua ít lễ hội có được điều này.
Tín ngưỡng và tôn giáo qua bao đời nay, rất coi trọng 3 yếu tố: ‘tâm’, ‘thực’, ‘tinh’. Điều đó có nghĩa là: đến với tín ngưỡng, với tôn giáo, đòi hỏi tâm phải thành, phải thực chất chứ không phải rùm beng, hoa hòe hoa sói; Một nén nhang thơm, một bó hoa tươi không có nghĩa là thấp kém hơn mâm lễ hàng chục triệu đồng, thỉnh cầu tốt đẹp phải đi với hành động cao đẹp; “tinh” là tinh hoa- nghĩa là con người cần phải nhận thức được những tinh túy, sâu sắc của lễ. Hồn dân tộc trong sinh hoạt văn hóa tín ngưỡng không dung chứa và dễ dàng chấp nhận cái hoa mỹ, hời hợt, hình thức sáo rỗng, vụ lợi.
Có thể thấy đi lễ ngày càng nhiều và không tỉ lệ thuận với tình hình phát triển kinh tế và đạo đức xã hội. Kinh tế mấy năm nay rơi vào khủng hoảng nhưng số người đi lễ lại có xu hướng tăng lên. Đạo đức xã hội xuống cấp nhưng tín ngưỡng tâm linh mà thực chất là không ít mê tín, dị đoan lại lên ngôi.
Xã hội Việt Nam đang trong quá trình chuyển đổi và hội nhâp đang thu nhận những sắc thái văn hóa mới với không ít khả quan song cũng đang thể hiện những rạn nứt, xuống cấp văn hóa, thậm chí là loạn giá trị. Từ sinh hoạt đời thường đến nơi thờ tự, từ sinh hoạt cộng đồng đến biểu diễn nghệ thuật, đâu đâu cũng thể hiện những “lỗi” khó chấp nhận. Giải pháp cũng đã có nhiều nhưng chưa thực sự kiểm soát được phản giá trị; Chưa làm tăng trưởng cái tiến bộ, cái nhân văn để nó thấm, ngấm vào xã hội, vào mỗi người dân.
Cái loạn văn hóa về lâu về dài, hệ quả của nó sẽ là rất nặng nề và nghiêm trọng. Các nhà quản lí thường chú ý đến ổn định chính trị, sợ loạn chính trị, lo giữ thượng tầng kiến trúc mà coi nhẹ loạn văn hóa. Loạn giá trị, loạn văn hóa, nếu không cẩn thận sẽ dẫn đến loạn chính trị.
Nhiều người đổ lỗi loạn văn hóa cho kinh tế thị trường. Thực ra, kinh tế thị trường có những tác động tiêu cực đến văn hóa, ít nhiều làm biến thái văn hóa, nhưng kinh tế thị trường không “giã nát” văn hóa mà chính con người lợi dụng kinh tế thị trường để giã nát văn hóa. Chạy theo lối sống thực dụng, thực dụng trong làm ăn kinh tế, thực dụng ngay cả tâm linh, con người trở nên u mê hoặc chộp giật, miễn sao kiếm được danh, giành được lợi, nhận được phần hơn cho mình.
Lâu nay chúng ta nói đến bản sắc dân tộc, nhưng dường như cứ cho rằng thấy bản sắc dân tộc của người Việt là một cái gì đó xa vời và sâu sắc hơn cuộc sống thường ngày của cộng đồng. Cái bản sắc này đôi khi được đẩy lên trong tìm kiếm của các nhà nghiên cứu văn hóa, chứ không phải là cái hiển hiện trên bề mặt và trong cuộc sống đời thường để ai ai cũng có thể cảm nhận được.
Một dân tộc có bản sắc, một cộng đồng coi trọng hồn dân tộc, có bản lĩnh thì nhất thiết con người trong cộng đồng dân tộc đó sẽ biết xấu hổ với nhau về những hiện tượng phản văn hóa, phải biết lên tiếng báo động và “nói không” với cái xấu, cái thấp kém tràn lan trong xã hội.
Về những hiện tượng phản văn hóa xẩy ra nơi đình chùa, lễ hội thời gian qua, nguyên nhân thì đã rõ nhưng các giải pháp chưa hiệu quả. Hàng rào cảnh sát 2000 người tại lễ Khai ấn đền Trần năm 2014 không chắn được cơn bão khát ấn, “khát” cái lợi, cái lộc; các văn bản, chỉ thị không ngăn chặn  được cơn khát khát thực dụng của rất nhiều người.
Quản lý văn hóa không thể theo kiểu cấm lấy được hoặc khắc phục lỗi trên những sự vụ cụ thể mà phải có hiểu biết sâu sắc về văn hóa, cái nhìn toàn cảnh, và giải pháp toàn thể.
Đầu năm đến với Thần Phật, với cái Thiêng là để cầu cái Thiêng minh giám và phù trì những khát vọng chính đáng của cả năm. Tuy nhiên, Thần, Phật chắc chắn không ủng hộ cho những vô cảm, bất nhân, danh lợi thấp kém… Con người tôn trọng Thần, Phật là tôn trọng chính mình, bởi trên bình diện nhận thức, Thần, Phật chính là biểu tượng cho khát vọng sống, năng lực cao đẹp của con người về thế giới của mình.
Nếu cứ phải chứng kiến những hiện tượng sinh hoạt lễ hội phản cảm nơi chốn linh thiêng thờ tự thần thánh như bỏ tiền lên ngai Phật ở chùa Bái Đính, như tranh cướp chen lấn ở Lễ hội khai ấn đền Trần… thì cũng phải bó tay và thắp hương mà khấn vái rằng: Thần Phật ơi, các chư vị có linh thiêng xin hãy phù trợ người Việt cứu lấy hồn dân tộc!

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

Hành lễ đầu năm: Tiền vào túi ai?

PXH: Bài viết này tác giả mong muốn một sự thay đổi trong quan niệm người đi lễ. Đừng nhét tiền lẻ vào tay Phật. Hãy hướng lên bàn thờ Phật và thành tâm chính niệm!
Nam Mô A Di Đà Phật!

TuanVietNam ››

Những đồng tiền này rồi sẽ vào túi ai. Làm giàu cho nhà chùa, hay vì lợi ích quốc dân. Trong khi tích tiểu thành đại, số tiền này không hề nhỏ.
Chỉ ở Việt Nam mới có kiểu nhét tiền vào tay tượng Phật!
Đua nhau nhét tiền vào tượng Phật ở chùa Bái Đính
Đến hẹn lại lên, mùa xuân là mùa hành lễ. Đi lễ đó là phương thức thỏa mãn tâm linh thường trực nơi mỗi con người sống trên cõi đời trần tục nhiều bất trắc này. Cầu an, cầu sự che chở và bảo trợ của thần thánh, phật pháp, đến với đấng bề trên để được chứng giám, có kiêng có lành, có thờ có thiêng.
Cái tư duy nưả lí nửa tình ngàn đời đó, không có gì phải bàn, điều đáng nói là đến với nơi thờ tự, cái tục đang làm "ô uế" cái thiêng. Hiện tượng chen nhau đặt tiền lẻ lên chùa Bái Đính và nhiều nơi thờ tự khác là một ví dụ. Những đồng tiền này rồi sẽ vào túi ai. Làm giàu cho nhà chùa, hay làm lợi ích quốc dân. Trong khi tích tiểu thành đại, số tiền này là không nhỏ. Nghe đồn rằng, doanh nghiệp cai thầu chùa Bái Đính phải thuê một đội quân gom tiền và đếm tiền!