Paxuho

Có một miền minh triết nhưng rất xa...!

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016



CON THÍCH VỀ VỚI BIỂN
(Tản văn ngắn tặng 2 con gái)
Con thích về với biển. Biển đang đau, con đâu biết điều này.
Biển mênh mông mà chúng ta bé nhỏ, ta làm được gì để biển vợi nỗi đau.
Con yêu biển bố đưa con ra biển. Bố vui niềm vui của con mà ái ngại trong lòng.
Biển Tổ quốc mình đang bị che tầm nhìn con ạ. Lớn lên con sẽ hiểu vì sao.
Vẫn cứ thế những mùa hè con mong biển. Bố mẹ phân vân ta đi biển nơi nào.
Trên sóng cát con vui đùa với biển. Sóng vờn chân con và nắng chiếu trên đầu.
Khoảnh khắc ấy đẹp trong từng chi tiết. Vị ngọt tuổi thơ đâu chỉ là tiếng mẹ à âu!
Sầm Sơn -Hà Nội 7/2016

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2016

Khai giảng lớp bồi dưỡng kỹ năng lãnh đạo, quản lý cấp phòng năm 2016 cho viên chức quản lý Phòng nghiên cứu tại các đơn vị trực thuộc Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam


Thực hiện Quyết định số 475/QĐ-KHXH ngày 30 tháng 3 năm 2016 của Chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam (Viện Hàn lâm), sáng ngày 20/7/2016, tại trụ sở 1B, Liễu Giai, Ba Đình, Hà Nội, Ban Tổ chức - Cán bộ Viện Hàn lâm tổ chức lễ khai giảng lớp bồi dưỡng kỹ năng lãnh đạo, quản lý cấp phòng năm 2016 dành cho đội ngũ viên chức quản lý cấp phòng (khối phòng nghiên cứu).
TS. Phạm Minh Phúc, Phó Trưởng ban Ban Tổ chức - Cán bộ
phát biểu khai giảng lớp học

Tới dự Lễ khai giảng có: TS. Phạm Minh Phúc, Phó Trưởng ban Ban Tổ chức - Cán bộ; PGS.TS. Đào Thị Ái Thi, Phó Hiệu trưởng Trường Quản lý Khoa học và Công nghệ (Bộ Khoa học và Công nghệ); cùng sự góp mặt đông đủ của các đồng chí lãnh đạo cấp phòng của Ban Tổ chức - Cán bộ và các đơn vị trực thuộc Viện Hàn lâm.
Thừa ủy quyền của Lãnh đạo Viện Hàn lâm, phát biểu khai giảng lớp học, TS. Phạm Minh Phúc nêu rõ mục đích và tầm quan trọng của lớp học: Trong hệ thống quản lý bộ máy nhà nước cũng như đối với Viện nghiên cứu và các tổ chức có chức năng nghiên cứu khoa học của Viện Hàn lâm, phòng là đơn vị cấp cơ sở đóng vai trò quan trọng trong việc hoàn thành nhiệm vụ chính trị (nghiên cứu khoa học, tư vấn chính sách và đào tạo sau đại học) của các đơn vị. Do vậy, bên cạnh uy tín và đạt trình độ chuẩn chuyên môn theo quy định tại Quy chế bổ nhiệm của Viện Hàn lâm thì đội ngũ quản lý cấp phòng cần phải trau dồi các kỹ năng về công tác lãnh đạo, quản lý. Lớp học này sẽ cung cấp những kiến thức, kỹ năng liên quan đến phân tích, phát triển tổ chức; áp dụng pháp luật có liên quan đến công tác lãnh đạo, quản lý; các kỹ năng tham mưu, lập kế hoạch, phân công, giao nhiệm vụ, triển khai và kiểm tra, giám sát hoạt động của phòng... cho các viên chức lãnh đạo cấp phòng nhằm nâng cao năng lực hoàn thành tốt nhất nhiệm vụ đặt ra. Phó Trưởng ban Ban Tổ chức - Cán bộ mong muốn toàn thể học viên sẽ tập trung lĩnh hội các kiến thức, tích cực trao đổi, thảo luận về kỹ năng lãnh đạo, quản lý cấp phòng từ những giảng viên đầy tâm huyết, có nhiều kinh nghiệm của Trường Quản lý Khoa học và Công nghệ và Học viện Hành chính Quốc gia; tuân thủ nghiêm túc, đầy đủ qui định của lớp học để đạt kết quả cao nhất. 
TS. Phạm Xuân Hoàng, học viên lớp học
phát biểu tại buổi lễ
 
Toàn cảnh Lễ khai giảng Lớp bồi dưỡng kỹ năng lãnh đạo,
quản lý cấp phòng
Đại diện học viên, phát biểu tại buổi lễ, TS. Phạm Xuân Hoàng, Trưởng phòng Phòng Thông tin Chính trị và các vấn đề chiến lược phát triển, Viện Thông tin Khoa học xã hội, trân trọng cảm ơn sự quan tâm sâu sắc của Lãnh đạo Viện Hàn lâm, Ban Tổ chức - Cán bộ và các giảng viên đối với lớp học, và nhấn mạnh: kỹ năng lãnh đạo, quản lý, nội dung chính của lớp học, là vấn đề trọng tâm và hết sức cần thiết, đáp ứng nhu cầu của các học viên của tất cả các đơn vị trực thuộc Viện Hàn lâm; đồng thời mong muốn được lĩnh hội thêm những kiến thức và kỹ năng cơ bản nhất cho viên chức lãnh đạo, quản lý cấp phòng, góp phần vận dụng hiệu quả trong quá trình công tác.
Ngay sau lễ khai giảng, các học viên được lắng nghe bài giảng đầu tiên của Giảng viên cao cấp - PGS.TS. Đào Thị Ái Thi với chuyên đề: Kiến thức và kỹ năng lãnh đạo cấp phòng./.
Nguyễn Thu Trang
20/07/2016

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2016

TÂM THIỀN



Rất thú vị với Phạm Sĩ An, một người nghiên cứu kinh tế học lại quan tâm nhiều đến câu chuyện thiền (Zen) và những chuyện đường biên của kinh tế. Hôm qua trao đổi chat chít, hẹn với đồng chí ấy về cái gọi là "tâm thiền" mà chưa viết ra được, đại loại có 3 ghi chú ngắn về Tâm thiền:
- Thái độ sống chủ về cái tĩnh. Đạt sự cân bằng và hài hòa là căn bản và chủ đạo, vượt lên cái động.
- Trạng thái nội tâm không dao động trước cảnh và tình, không câu chấp vào nhẽ sự nhỏ nhặt, tầm thường của cuộc sống sinh hoạt vật chất.
- Tâm và cảnh như nhất, cảnh được thanh lọc một cách đẹp đẽ qua sự kiên cố (Định) của tâm.
Đấy là những hiểu biết hạn hẹp của mình về một trạng thái/cảnh huống không dễ gì gọi tên.
Sáng nhớ ra chuyện này, có mấy câu tặng đ/c An đọc chơi.
"AN TRÚ HIỆN TẠI"(*)
Vì chưa đạt tới "tâm thiền"
Nên ta thường dao động biến thiên với đời
Vượt lên nghịch cảnh cuộc thời
An nhiên, tự tại là "chơi" cuộc thiền !
Thiền là một trạng thái đẹp đẽ. Càng động, chịu áp lực và căng thẳng, con người càng mong có được khoảnh khắc Thiền. Nhưng trong cuộc đời biến đổi phù du, đầy danh lợi cám dỗ, những yêu ghét thường trực, những thị phi quấy nhiễu, một thân phận người như cỏ cây trước gió, hỏi mấy ai đạt tới Tâm thiền !
Đó hình như là cảnh giới của các bậc chân tu đắc đạo.
(*) Chữ dùng của Thiền sư Thích Nhất Hạnh.

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

THƯƠNG HOÀI MIỀN TRUNG

THƯƠNG HOÀI MIỀN TRUNG
(Hôm qua, nguyên nhân về cá chết hàng loạt đã rõ ràng. Nay nhân một cựu sinh viên nhắn tin cho tôi nói: "chỗ e bây giờ khó khăn kinh tế lắm. Nhưng dân thì vẫn yên. Chỉ có khổ và khó khăn...". Tôi tự hỏi, thảm hoạ này liệu có làm dân miền Trung gục ngã ?
Bài tản mạn này tôi viết trong những ngày miền Trung đang hứng cơn "bão" độc tố, nay tôi post lên đây cả nhà cùng đọc.
Cả nước sẽ bao giờ mới hết nhìn miền Trung với con mắt thương cảm. Dân miền Trung bao giờ mới vực dậy đi lên??? )
***
Hình như muôn đời nay, miền Trung đối mặt với những thảm họa do thiên tai, chủ yếu là bão, lũ, thì những năm gần đây, trong hướng phát triển đi lên người miền Trung đang phải gồng mình chống đỡ không ít “nhân tai”. Sự kiện biển bị nhiễm độc, cá chết nổi trắng bờ mới đây thực sự là một nhân tai. Oái ăm, đau khổ với Vũng Áng nói riêng, với 4 tỉnh miền Trung (Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Huế) nói chung chính là ở cái nhân tai này.
Nước biển nhiễm độc, cá 4 tỉnh miền Trung chết lăn quay, phơi trắng bờ biển. Dân tình bức xúc, muôn nơi thương cảm miền Trung. Những ngư dân quanh năm một nắng hai sương bám biển, nay nhìn cá chết, biển vắng mà nước mắt lặn vào trong chẳng biết làm gì.
Trong khi các cơ quan của bộ ngành và Hà Tĩnh tiến hành kiểm tra xác minh, dân chưa có câu trả lời có trách nhiệm rõ ràng, dư luận nghi ngờ hướng vào đổ lỗi cho Formosa thì ông Chu Xuân Phàm- Phòng Đối ngoại của Formosa làm nóng dư luận khi trả lời đầy thách thức: biển cá tôm và nhà máy, chọn cái này thì mất cái kia!
Dân chưa được cảm thông với mất mát với những thiệt hại nhiều tỉ đồng, chưa được hỗ trợ để tiếp tục mưu sinh thì lại trào dâng lên nỗi uất hận. Hóa ra người ta đến đây dựng xây nhà máy chỉ vì biết đến ích lợi của họ, họ đâu có quan tâm đến sống chết của biển, ngư trường mưu sinh của hàng vạn dân dọc duyên hải miền Trung.
Hôm nay những cái cúi đầu của lãnh đạo tập đoàn Formosa (mà đáng lẽ ra phải sớm hơn) cũng đã không làm nguôi ngoai cái giận trào dâng trong lòng người. Dân phản đối Formosa, dân biểu tình phản đối trước cổng ủy ban nhân dân tỉnh Hà Tĩnh đòi tẩy chay Formosa. Tỉnh sẽ xử lý ra sao với khủng hoảng này, trong khi mấy ngày hôm nay những sự im lặng của lãnh đạo tỉnh vẫn gợi lên nhiều câu hỏi trong lòng dân ! Mà hình như câu chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát của tỉnh, một cuộc khủng hoảng lớn hơn: khủng hoảng quản trị rủi ro quốc gia.
Khu công nghiệp thì lớn, phải di dời dân một lượng dân lớn, lấy mặt bằng hàng triệu m vuông đất, xây hoành tráng cái gì ở trong như một vùng cấm người Việt bất khả xâm phạm. Lợi ích của khu công nghiệp mang lại cho dân, dân chưa thấy được hưởng lợi ở đâu, nhưng những mất mát, thiệt đơn thiệt kép mà dân thấy là khá rõ, đó là làm mất đi nguồn hải sản để đánh bắt và gây nên sự ô nhiễm trầm trọng của môi trường biển. Hệ lụy theo nhận định của chuyên gia không chỉ một sớm một chiều mà còn mãi dài lâu, nếu các tiêu chuẩn về thả xải tiêu độc không được đảm bảo và kiểm tra nghiêm ngặt. Chưa kể những độc tố lưu lại dưới đáy biển tiếp tục phản ứng và gây ra những hệ lụy môi trường khó có thể tính được.
Trong mấy ngày cá chết, nhân dân khắp cả nước thương Miền Trung. Bốn tỉnh nghèo Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Huế và nhiều tỉnh miền Trung khác - nguồn lợi sống phần lớn nhờ biển nay lại hứng chịu thiệt thòi chưa biết tính tiếp kế sinh nhai ra sao. Những lồng cá trơ trọi, những quán hàng biển đìu hiu vắng khách, những ánh mắt dõi về phía biển đau đáu, lo toan.
Mưa dông, bão lũ đã kinh niên hứng chịu đã đành, nhưng khủng hoảng thất thiệt như thế này có lẽ cũng là lần đầu tiên phải đối mặt, người miền Trung bất ngờ, không kịp phản ứng, dân trắng tay, lòng se sắt lòng.
Có nhất định nỗi đau thương mất mát như vậy dồn dập tới miền Trung?.
Sao chúng ta không có cơ may quản trị khủng hoảng phòng xa khi đặt những công trình lớn cỡ như vậy đặt gần nơi môi trường sống của dân. Cái gì là trong tầm tay, cái gì có thể tránh xa và phòng tránh từ đầu, vì một tương lai phát triển bền vững ít rủi ro hơn sao đã không được tính đến?
Dân miền Trung đã chịu nhiều mất mát. Là nơi của những “địa đầu tuyến lửa”, “lũy thép lũy hoa”, chí khí cách mạng hào hùng, sẵn sàng đi tiên phong, hi sinh mất mát lớn lao nhất trong chiến tranh vệ quốc...nhưng sau chiến tranh, hình như chưa lúc nào miền Trung thực sự có yên bình.
Cả nước đã hướng về miền Trung ruột thịt chia sẻ ngọt bùi khi bão, giông, lụt lộị. Năm 2010, trong lũ lụt miền Trung tôi có dịp trở về cứu trợ, thấy thương dân mình quá đỗi. Những người nông dân chân chất đôn hậu đối mặt với nhọc nhằn lam lũ kinh niên. Chuyện đó đâu có thể trách Trời.
Nhưng với sự cố biển dính độc hôm nay, nhiều con em miền Trung đi xa biết được nguyên nhân đã phẫn uất, tức giận. Đáng trách lắm những nhân tai.
Nhiều bà con không phải miền Trung thì xót xa đồng cảm tự đáy lòng. Thêm một lần thương cùng miền Trung ruột thịt. Những vần thơ trên mạng, những status tức giận, những chia sẻ dồng dập trên facebook nói về miền Trung, đòi sự công bằng cho dân miền Trung.
Những người dân quê, dù đi đâu về đâu họ cũng không thể bỏ được môi trường sống quen thuộc của mình là ruộng đồng, vườn tược, là sông biển, là gò đồi. Nếu không mang đến cho dân thuận lợi tốt nhất thì đừng lấy đi của dân những cơ hội và càng không nên mang đến những thách thức, rủi ro.
Những ngày nay, miền Trung đang đối mặt với cú shock nhiễm độc biển mà chưa biết lúc nào khắc phục được. Trong ngày hôm nay thôi, khi Formosa cúi đầu xin lỗi người dân, có tờ báo đưa tin biển đã trong trở lại, dân hoài nghi. Phát ngôn của ngài thứ trưởng Bộ Tài Nguyên và Môi trường tại cuộc họp báo chiều tối ngày 27.4 chưa thuyết phục. Nhiều câu hỏi nóng xung quanh chuyện cá chết, biển nhiễm độc còn tiếp tục và cần sớm được các cơ quan chức năng trả lời rốt ráo để an lòng dân miền Trung, lòng dân cả nước đang quan tâm tới miền Trung.
Thương về miền Trung, người Miền Trung rất cần tiếp tục đón nhận tình yêu thương. Nhưng người viết bài này tự hỏi, trong bước đường hội nhập hôm nay, đứng trước nhiều những cơ hội phát triển bền vững mà miền Trung vẫn chưa thể đi lên.
Miền Trung ơi, lòng ta phải cứ thương hoài !

THẮP NÉN TÂM NHANG THÀNH KÍNH HƯỚNG VỀ VONG LINH 10 LIỆT SĨ (14/6 và 16/6/2016)

THẮP NÉN TÂM NHANG THÀNH KÍNH HƯỚNG VỀ VONG LINH 10 LIỆT SĨ (14/6 và 16/6/2016)

Câu chuyện 10 chiến sĩ trên hai máy bay gặp nạn đã rõ. Mọi hi vọng mong manh đã bay theo khói sương. 
Trời Hà Nội hôm nay u uất. Nước mắt nhân dân sùi sụt nối dài tiễn 9 anh trên đoàn bay CASA 212 - 8983, lòng hụt hẫng giây phút li biệt.
Nhiều người đến dâng nhang bày tỏ lòng kính trọng, thương cảm những chiến sĩ, liệt sĩ những người con ưu tú đã hi sinh vì Tổ quốc. Hàng nghìn status chia sẻ nỗi đau mất mát với gia đình các anh, với quân đội. Những nỗi niềm không nói thành lời. Với mỗi người chúng ta, có điều gì thiêng liêng hơn bảo toàn sự sống. Với người lính có điều gì thiêng liêng cao cả hơn Tổ quốc và Nhân dân.
*

*
Các anh đi, cha mẹ, vợ con, đồng đội của các anh vẫn phải nén đau thương gắng gượng tiếp tục cuộc sống của mình. Những người yêu thương các anh mong muốn quân đội và các địa phương sẽ có những chính sách, sự hỗ trợ, sự đảm bảo cần thiết đối với gia đình các anh!
*
Bầu trời vẫn lộng gió, những cánh chim vẫn chao liệng không trung.
Ước các anh được hoá thành những cánh chim mãi miết bay.
Khi nào mỏi mệt các anh có thể nghỉ lại trên những chòm mây ngũ sắc. Bầu trời sẽ không có bão giông. Dưới kia, biển, đất liền quê mẹ được yên bình.
Thế hệ, chúng tôi sinh ra trong thời bình, chẳng hề mong theo nghiệp nhà binh, luôn khát khao và ước nguyện sống trong hoà bình. Nhưng bối cảnh đất nước, cục diện thế giới buộc mỗi nước phải duy trì quân đội, phát triển sức mạnh quân sự. Những người lính bao giờ cũng được chăm lo và quan tâm ở mức cao nhất. Do vậy, mỗi sự mất mát cán bộ sĩ quan, chiến sĩ đã trở thành nỗi đau chung, mỗi sự hi sinh của các anh là tổn thất không bù đắp đươc với mỗi gia đình quân nhân, với quân đội, với nhân dân.
Sự hi sinh của những người lính nhắc nhở các thế hệ hãy biết trân trọng hơn cuộc sống, tính mạng con người, tha thiết gìn giữ hoà bình.
Thắp lên nén tâm nhang thành kính tưởng niệm công lao các anh và gửi tới các anh lời chào vĩnh quyết !
Cầu mong các anh siêu thoát chốn vĩnh hằng!
Nam mô a di đà Phật!

FACEBOOK VÀ CÂU CHUYỆN QUẢN LÝ



FACEBOOK VÀ CÂU CHUYỆN QUẢN LÝ
Bắt đầu từ thú vui của tụi thanh thiếu niên mới lớn, facebook (FB) dần dần đã trở thành mối quan tâm sâu rộng của cộng đồng và thời đại. Và FB cũng trở thành mối quan ngại cảnh giác đối với nhiều chính phủ khi hiệu ứng “mùa xuân Ả rập” (2011) được lan toả qua và trỗi dậy mạnh mẽ nhờ FB. Nhưng dường như dần dần cách nhìn của nhiều quốc gia đối FB đã trở nên cởi mở hơn.
Tôi nhớ đến câu chuyện của bà chị tôi, cán bộ huyện của một huyện xứ Bắc, cách đây mấy năm về trước khi cậu em lập cho một tài khoản FB. Lúc đầu sợ FB, chị yêu cầu khoá nó. Nỗi sợ của chị xa xôi không rõ ràng, có lẽ là sự cẩn trọng của một người đảng viên giữ trọng trách. Nhưng dần dần thấy FB là chuyện bình thường của xã hội, chị đã tái lập nó chia sẻ như một niềm vui.
Các nhà kinh doanh là những người nhạy cảm và mặn mà với FB. Thông qua quảng bá miễn phí online mà họ đã có vô số những khách hàng.
Các văn nghệ sĩ, trí thức dần dần sử dụng FB như một sân chơi được thoả sức thể hiện ý tưởng của mình. Dầu rằng, câu chuyện chia sẻ trên FB của họ đôi khi khiến họ gặp phải cảnh “tai bay vạ gió”! hoặc dở khóc dở cười!.
FB ngỡ tưởng không phải là trò chơi của các chính khách, ai dè một số Bộ trưởng đã mạnh dạn tạo fage. Điển hình là Bộ trưởng Nguyễn Kim Tiến. Thông qua diễn đàn này, Bộ trưởng đã có những phản ứng khá kịp thời đối với nghành mình quản lý.
Sau một hồi nghe ngóng, gần đây, Chính phủ Việt Nam đã có trang FB riêng của mình, tham gia ghi nhận thông tin, điều hành quản lý đất nước, rất được nhân dân hoan nghênh.
Và cứ ngỡ, ở nước Mỹ kia, Tổng thống có trăm tay ngàn mắt, vận hành đủ loại công cụ, và chiếm hữu vô số thông tin, thì hôm nay cũng đã có trang FB riêng mà theo ông là sẽ tạo ra thêm một diễn đàn để người dân có thể nói về những vấn đề quan trọng nhất của đất nước đang đối mặt trực tiếp với mình.
Một vài dẫn chuyện và ví dụ như vậy, cho thấy, khó ai có thể chối từ FB vì sự kết nối nhanh và sự tương tác rộng. Tiện ích của nó nhiều hơn là có hại.
Sẽ tuyệt vời khi nhà quản lý tầm vĩ mô sử dụng FB như một “mắt thần” để nhìn xuyên thấu xã hội và đưa ra các phản ứng kịp thời từ chính sự thu nhận thông tin qua FB.
Người ta có thể có trăm ngàn cách quản lí khác nhau khi coi quản lý là một khoa học, thậm chí là một nghệ thuật nữa, nhưng dù quản lí nào thì cũng phải dựa trên sự minh bạch thông tin.
Nắm bắt thông tin đầy đủ và chính xác sẽ là cơ hội để đưa ra các quyết định đúng đắn. Với lý do chính đáng đó, hiện thời khó có mạng xã hội nào tiện ích hơn FB.
Thật là khó khăn để cấm mạng xã hội này. Cấm rồi cũng sẽ phải mở. Đó là công cụ tất yếu của sự phát triển thế giới số mà suy cho cùng không gì hơn là để thể hiện cái tôi cá nhân sinh động của mỗi con người. Thay vì cảnh giác và cấm đoán, chính quyền hãy tận dụng nó để làm lợi cho xã hội.
Tạm biệt Thơ!
*
Chấm dứt việc làm thơ (chỉ làm trong trường hợp đặc biệt và cảm xúc đặc biệt mà thôi)! Hi vọng không được nghe câu hỏi đại loaij vì sao dao này làm nhiều thơ thế! Cũng hi vọng không ai đó khuyến khích tôi làm thơ. Nói chung với tôi, thơ là nghiệp dư.
Hay giờ sẽ tập trung vào việc viết bài n/c và thi thoảng làm tí văn xuôi. 
Ace có ý tưởng gì hay chia sẻ nhé!!!

NHỮNG CÁNH CHIM MÃI MIẾT BAY

NHỮNG CÁNH CHIM MÃI MIẾT BAY
(kính tặng linh hồn của các anh phi công CA SA 212- 8983)
*
Các anh đã bay mãi không về
Bay cùng trời cuối đất
Trời thì rộng, đường về cắt lối
Các anh đành đỗ lại giữa trùng khơi
Thương nặng phía này gửi gió yêu anh
Cánh chim xanh bầu trời xanh biển biếc
Hàng triệu trái tim đập chung niềm thương tiếc
Có những trái tim đang nghẹn vạn niềm đau
Anh sẽ không về không về nữa đâu
Xác gửi về đất, hồn về bất tử
Xào xạc gió ngóng tình xa xứ
Anh hiến dâng mình xanh hóa những chòm mây
Hà Nội 24.6.2016

Lời nói

LỜI NÓI
*
Sẽ thật là khó chịu
Nghe lời ba lời mầu mè
Dẫu mềm ba tấc lưỡi
Chẳng có ý gì sắc, sâu
Thật là sẽ dễ chịu
Nghe lời nói chân thành
Từ miệng của người khác
Chẳng vòng vo loanh quanh
Lời đầu môi chót lưỡi
Rằng nghe thật là hay
Nhưng rồi trôi tuồn tuột
Như là áng mây bay
Nói hay thì cũng tốt
Nhưng cần sự chân thành
Không xảo ngôn trí trá
Không ba hoa chích chòe
Không xúc phạm hiểm ác
Không đại ngôn màu mè
Lời nói ra từ miệng
Phải là lời trái tim
Đảm bảo độ tin cậy
Nếu không nên lặng im
HN, 24.6.2016