Paxuho

Có một miền minh triết nhưng rất xa...!

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014


Điều gì sẽ cứu rỗi con người
(Tưởng niệm các nạn nhân vụ máy bay MH17)

Bầu trời sụp đổ, mặt đất tang thương
Thế giới buồn đón- đưa những phận người oan nghiệt 
Malaysia Airline chồng nỗi đau kế tiếp.
298 con người đa dân tộc -một hành trình
Khép lại tương lai nơi cánh đồng Grabovo!

Trước mất mát này thế giới xích gần nhau
Chiến tranh nghìn đời vẫn là hung thần ác quỷ
Những sự cuồng điên, mang cái ác hiện hình
Tước đoạt cuộc đời - con người tước đoạt chính mình

Thế giới 'phẳng' mà chưa hề lặng sóng
Ôi hòa bình vẫn cao xa trong khát vọng
Thế giới hôm nay ta đang sống
Điều gì sẽ cứu rỗi con người?
Địa ngục - thiên đường chia tách đôi nơi!


                                  Hà Nội, 20/7/2014

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

Tây Nguyên ơi, xin giữ lại…



Phạm Xuân Giang Hoàng

Ở nơi đó, mây vẫn hằng bay về vũ trụ
Tây Nguyên có đủ xanh cho thế hệ đến sau cùng
Nữ thần Mặt trời đâu còn mỉm cười dịu dàng như dạo ấy
Ba Na, Ja Rai mơ mộng gì cho ngày mai!

Thác Ialy đã tưới tắm đất nghìn năm
Dòng sông Sêrepok nhoài mình băng sỏi đá
Đất đỏ bazan dâng hương café say người nơi xa đến
Cồng chiêng rung đại ngàn vang tới chốn linh thiêng

Khác một Tây Nguyên hôm qua
Hôm nay, đất kém vui, sông chẳng hiền hòa
Buôn làng lùi xa, hội hè trống vắng
Gỗ đói nghèo tan tác dưới hoàng hôn

Tây Nguyên ơi!
Em mê mẩn dã quỳ hoang dại
Em cúi mình trước tráng lệ thiên nhiên
Lòng chực khóc khi Tây Nguyên hoang hoải
Nhạt nhạt dần đi bao sắc thái bí huyền

Chàng Đăm San đâu xin bước ra từ huyền thoại
Chàng Đan Kô mở toang thêm lồng ngực của mình
Những anh hùng Núp, Wừu, Kpă KLơng của hôm nay đâu
Ngân lên những tiếng cồng chiêng giục giã
Buôn của ta, làng của ta
Sắc xanh của ta
Nhà rông nhà dài của ta
Hoa dã quỳ của ta
Sự sống thanh bình của ta
Đừng đánh đổi chúng bằng mọi giá
Đừng pha lẫn mình trong xa lạ
Đừng chế mình
Như chế ly café

Một Tây Nguyên hằng đam mê
Một Tây Nguyên non tơ huyền thoại
Người đến đi còn mãi
Niềm hi vọng Tây Nguyên


Tây Nguyên-Hà Nội, 26/4/2014

ĐÂT TRỜI ĐÃ VẮNG BÓNG ANH

Kính tặng hương hồn các anh lính dù dũng cảm!
Đất trời đã vắng bóng anh
Cánh dù cũng khép đeo vành khăn tang
Trời xanh nhỏ lệ nhạt nhòa
Nhân dân tiễn biệt anh xa phố phường

Các anh trong sáng những tấm gương
Hi sinh mình, biết cưu thương ngàn người
Máy bay gặp biến chực rơi rồi
Các anh bình tĩnh chuyển dời xa dân
Anh đi đời vắng nụ cười
Lòng dân còn mãi thắm lời biết ơn

Từ Nhân dân mà ra
Những người con của Mẹ
Có người lính kinh qua trận mạc
Có người dạn dày nghiệp binh
Và cả những lính đời còn son trẻ
Đã quên thân rất đỗi anh hùng

Các anh những người lính dù không quân
Anh Long, anh Chung, Anh Việt
Những anh Bình, anh Minh
Anh Hùng, anh Nhơn, anh Thắng, anh Tâm
Anh Năm, anh Thịnh, anh Quang,
Anh Thanh, anh Uy, anh Hưng, anh Hợi
Đã vĩnh biệt vùng trời Hòa Lạc
Đã xa những thân yêu gắn bó nghìn ngày
Bỏ lại nắng, bỏ lại gió, bỏ vòm cây
Chia tay nhau về nơi đất Mẹ
Yên nghỉ ngàn thu, thanh thản ngắm mây trời

18 chiến công, 18 cuộc đời
Bỏ lại đằng sau bao yêu thương hi vọng
Các anh đã sống
Các anh đã chiến đấu
Các anh đã hi sinh
Các anh đã trở thành những cái tên bất diệt
Các anh đã hóa mây ngắm nhìn biển biếc
Hoàng Sa, Trường Sa vẫy chào các anh
Những quân đoàn nghiêng mình tiễn biệt
Những dòng sông nơi các anh qua
Những núi đồi nơi anh từng dù lượn
Nhỏ lệ ngẹn ngào

Nhân dân tự hào về các anh
Quân đội vẻ vang là nơi các anh
Người lính dù Mi171
Các anh sống mãi trong lòng dân nước Việt
Hà Nội, 12/7/2014
Phạm Xuân Giang Hoàng
Viện Hàn lâm KHXH Việt Nam

***
DƯ ÂM CỦA MỘT CHUYẾN ĐI
[Phạm Xuân Hoàng, Viện Thông tin KHXH]

Với tinh thần là một chương trình đầu tiên nằm trong dự án tập huấn, đào tạo giúp thanh niên trưởng thành hơn trên con đường nghiên cứu khoa học, BTC Đoàn Thanh niên Viện Hàn lâm Khoa học xã hội (VASS) và các bộ phận có liên quan đã có sự chuẩn bị khá kĩ và chu đáo từ những ngày ở Hà Nội, từ việc tuyển lựa học viên, lên chương trình, mời chuyên gia tập huấn, đến việc luyện tập văn nghệ…phải nói tất cả là khí thế và sẵn sàng.
Điều làm nhiều anh chị em bỡ ngỡ là tính chất của khóa học nghiên cứu điều tra điền dã, vì hầu như tất cả đều đến từ những ngành nghề chuyên môn khác nhau: như triết học, luật học, sử học .v.v. mà thoạt nghe qua, hình như không có dính dáng gì đến khoa nhân học, nhưng khi được tham gia tập huấn được trao đổi cùng các anh chị là các chuyên gia, những người có kinh nghiệm như TS. Olivier, TS.Trần Hồng Hạnh, TS.Vũ Hùng Cường, TS.Phạm Minh Phúc, ThS.Nguyễn Thanh Hà, các thành viên lớp học đã có những hình dung và chiều hướng tiếp cận của ngành mình, đều thấy ngành mình trong nhân học và nhân học trong chuyên môn của mình.
30 gương mặt được tuyển lựa từ các nhà nghiên cứu trẻ khác nhau trong các đơn vị của Viện Hàn lâm ai cũng mang trong mình một nhiệt huyết và tâm thế thanh niên được học hỏi, được trải nghiệm và khám phá. Hành trình 7 ngày chừng 2000km trên những cung đường qua nhiều địa bàn khác nhau, với cái nắng hầm hập của miền Trung, chói chang của nước Lào, mọi người có chút mệt mỏi, gầy đi, đen hơn, nhưng trong hành trang trở về là những thu nhận mới mẻ, những kỷ niệm đầy hơn, tình bạn được nhân lên, cơ hội hiểu biết và cộng tác lớn hơn.
Một ngày ở Bản Nưa, Con Cuông, Nghệ An cho điều tra điền dã, mà đúng ra vẻn vẹn chỉ được một buổi sáng có lẽ là quá ít để học viên có thể được phỏng vấn sâu, được biết nhiều hơn nhưng trong tinh thần của chương trình, có lẽ đó tất cả như là bản demo, là sự tiếp cận hình dung bước đầu. Những kết quả thu thập được mọi người đã ghi chép trong sổ tay điền dã để nộp cho Ban Tổ chức và dự án của VASS, và đó cũng là cơ sở để mỗi người có một ý tưởng nghiên cứu nhỏ cho riêng mình theo yêu cầu của khóa tập huấn.
Trong 5 ngày ở Lào kể cả thời gian di chuyển, thì quả là 5 ngày khám phá trọn vẹn nhất là những anh chị em chưa một lần bước chân đến đất nước Triệu Voi này.
Buổi hội thảo khoa học với chủ đề: “Thanh niên với sự phát triển bền vững” từ buổi sáng đã lấn sang buổi chiều mà vẫn còn nhiều vấn đề muốn được trao đổi; một buổi chiều tối giao lưu bóng đá, kéo co nam nữ đầy ắp tiếng cười, niềm vui mà lên xe ai cũng còn vui; một buổi tối văn nghệ vỡ òa trong cảm xúc thăng hoa của tình Lào –Việt. Mỗi sự kiện từ khoa học đến thể thao văn nghệ giao lưu đều có những điểm nhấn, có những ấn tượng thú vị, để lại trong lòng mỗi thanh niên hai Viện những cảm xúc tươi mới, những tình cảm tốt đẹp.
Trong Hội thảo, các bạn thanh niên cố gắng trao đổi cho nhau tận cùng mỗi câu hỏi để được hiểu rõ hơn những kinh nghiệm của nhau. Đoàn Thanh niên VASS đã có 3 báo cáo khoa học súc tích, thuyết phục, với lối trình bày sáng rõ, tự tin, đã thể hiện được bản lĩnh của những nhà nghiên cứu trẻ.
Với tiết mục đá bóng nam mà có sự tham gia của cả nữ, Đoàn viên Trần Thị Hảo ở Viện Khảo cổ học khiến các bạn rất ấn tượng về sự chủ động tham gia của bạn ở trên sân. Tiết mục đổi áo tự nguyện giữa các bạn thanh niên Lào và Việt, cũng được nhiều bạn hưởng ứng. Đêm văn nghệ, ai cũng “phiêu” trong khúc hát tiếng Việt, tiếng Lào, điệu nhảy Lam Vông và điệu nhảy tự do.
Ở Việt Nam các đoàn viên đã được tập huấn về điệu Lăm Vông nhưng mới bập bẹ nên khi giao lưu anh em nhà mình chủ yếu múa Lăm Vông “biến thể” mà vẫn tự nhiên nhập cuộc. Một Đức Mậu –chuyên trách văn phòng Đoàn VASS vẫn được các bạn Lào cổ vũ mời hát tiếp ca khúc thứ ba, dù cậu ta đang bị viêm họng và sức khỏe không được tốt do mấy ngày thời tiết thay đổi. Một Rơ đăm Bích Ngọc- đến từ Viện Tâm lý học cũng được các bạn Lào chào đón trong tiếng hát phiêu ngân vang về đại ngàn. Bí thư Đoàn Võ Xuân Vinh cũng khiến các bạn Lào tán thưởng không kém khi anh chủ động gia nhập cùng các bạn Lào hát Tấm lòng Việt-Lào bằng tiếng Lào. Và nữa, A.Tuấn (Viện Văn hóa) và Trần Thị Vân Nương (Viện Gia đình và Giới) -hai diễn viên nghiệp dư đã biểu diễn thành công ngoài sức tưởng tượng điệu múa “Bên dòng kênh”, khiến mọi người trầm trồ thán phục.
Nhiều tiết mục ngẫu hứng ngoài dự kiến chương trình nhưng lại làm cho buổi văn nghệ đậm đà hơn thêm. Chủ tịch Viện KHXH Quốc gia Lào (LASS)- PGS. TS. Thongsalith Mangnomek đã được mời lên hát và ông cùng một số đồng nghiệp LASS khá thân quen với Việt Nam như TS.BunTheng cùng hát những bài hát Việt quen thuộc: Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây và  một số ca khúc vui nhộn khác.
Trong những ngày ở Lào, Ban Tổ chức Đoàn VASS đã có buổi làm việc với Trung ương Đoàn Thanh niên Nhân dân Cách mạng Lào, một nhóm khác đến thăm trường Hữu nghị Quốc tế Hà Nội- Vientiane, các nhóm chia nhau trồng cây lưu niệm tại khuôn viên tòa nhà làm việc mới của Viện Khoa học quốc gia Lào do chính phủ Việt Nam tài trợ mà Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam là cơ quan làm chủ đầu tư.
Trồng cây lưu niệm cũng là tiết mục đáng nhớ. Trong cái nắng oi gắt, nhưng mọi người cũng háo hức chụp ảnh, làm dáng như không hề thấm mệt. Rồi đây những mầm cây xanh vươn lên sẽ là những minh chứng cho tình hữu nghị Việt -Lào mãi mãi xanh tươi, đời đời bền vững.
Các bạn Đoàn viên thanh niên VASS cũng được dẫn đi thăm quan những di tích lịch sử nổi tiếng ở thủ đô Viêng Chăn như Thạt Luổng, Patuxay, một số chùa chiền nổi tiếng ở nơi đây, đi chợ sáng, chợ đêm…nhiều người đã mua những đồ lưu niệm mang bản sắc Lào như đồ bạc, rượu Kongsạđẻn và đến chùa hầu như các bạn đều buộc chỉ cổ tay để cầu may, cầu an.
Về phía các bạn Lào, là cả một tình cảm nhiệt thành và sự đón tiếp chu đáo. Đại diện Đoàn Thanh niên Viện Khoa học xã hội Quốc gia Lào đến sớm đón đoàn tại Cửa khẩu Cầu Treo và cũng tiễn chân đoàn tại cửa khẩu này. Trong những lần giao lưu gặp gỡ, các bạn thanh niên Lào vui, niềm vui dịu nhẹ, có lẽ các bạn có chút e ngại chăng, hay cũng có thể đó là phong cách người Lào, nhưng chúng tôi đọc được trong mắt các bạn những tình cảm trìu mến, những cử chỉ thân thiện. Đến Lào, với cá nhân tôi, không hề xa lạ mà có cảm giác quen thuộc như gặp lại những bạn từ lâu lắm rồi.
Điểm cuối cùng trong hành trình trở về từ nước bạn Lào là thị xã Cửa Lò. Tại đây, mọi người đã có một buổi chiều tắm biển Cửa Lò đầy khoan khoái. Đêm Cửa Lò lộng gió, một nhóm thanh niên VASS đã mang theo đàn ghita và hát cho nhau nghe bên tiếng sóng biển rầm rì. Và sáng hôm sau, chuẩn bị hành trình về Hà Nội, nhiều bạn đã tranh thủ dậy sớm tắm biển sáng và ngắm bình minh lên. Đoàn trở về đúng ngày quốc tế thiếu nhi 1/6, kết thúc chuyến đi trong sự may mắn, an lành.  
Chuyến nghiên cứu điền dã và giao lưu thanh niên quốc tế đã khéo lại, mà dư âm chưa khép.
Cá nhân tôi nhận thấy, chương trình tập huấn nghiên cứu khoa học và giao lưu thanh niên quốc tế đã thành công trên nhiều phương diện:
- Một là,  thành công về mặt tổ chức hậu cần: tập huấn, ăn ngủ, đi lại cho 45 con người,  chưa kể Đoàn của Học viên 19 người, một cách khá chu đáo và an toàn
-  Hai là, thành công về mặt tổ chức lớp học: đưa lại những kiến thức thú vị bổ ích, những kinh nghiệm khoa học quý giá cho các bạn trẻ còn ít năm kinh nghiệm nghiên cứu;
-   Ba là, thành công về mặt giao lưu văn hóa xuyên quốc gia: tự nhiên, chân thành, gắn kết, và đầy xúc cảm; chương trình chia sẻ khoa học và giao lưu thể thao văn nghệ, tham quan đã mang lại cho các học viên sự trải nghiệm văn hóa thú vị; thắt chặt tình hữu nghị Việt – Lào qua thanh niên và tạo ra sự cởi mở, thân tình cũng như hứa hẹn những trao đổi hợp tác mới.
Chắc chắn, với những chương trình như thế này, thanh niên sẽ được hưởng nhiều lợi ích thiết thực và chuyến đi này, tuy chỉ với một thời gian ngắn nhưng có thể thấy, đoàn viên, thanh niên đã trưởng thành lên hơn rất nhiều trong nghiên cứu và hoạt động.
Tuy nhiên, cũng có một vài điểm, vài chi tiết nhỏ chưa hoàn hảo như về chỗ ăn nghỉ, cách tổ chức làm việc nhóm, có thể là những điểm cần phải lưu ý rút kinh nghiệm, song phải nói, Ban Tổ chức đã hết sức cố gắng. Trong một thời gian ngắn, phải lo ăn ngủ, tổ chức nghiên cứu, giao lưu cho hàng chục con người, trong những địa hình, điều kiện địa lý, văn hóa khác nhau cả ở những địa phương trong nước và ngoài nước quả là một khối công việc khổng lồ. Điều quan trọng là mọi người đều an toàn, vui vẻ, đều có sự thu nhận bổ ích và thú vị và cảm thấy gắn kết nhau hơn dưới mái nhà chung VASS.
Nhìn tổng thể, phải nói, đó là một chuyến đi rất thành công và rộng hơn đó là thành công của một chương trình, một dự án về thanh niên của Đoàn Thanh niên VASS và có thể nói đó cũng là thành công của một tinh thần thanh niên, vì sự phát triển của thanh niên của Lãnh đạo Viện Hàn lâm Khoa học xã hội.
Rồi đây với thành công của chuyến đầu tiên này, VASS chắc sẽ có những chương trình tiếp theo thú vị và bổ ích, tạo ra sân chơi mới cho đoàn viên, thanh niên trên con đường nghiên cứu, trở thành những chuyên gia khoa học.
     Xin cám ơn BTC Đoàn Thanh niên, cám ơn các anh chị tập huấn và hỗ trợ viên cho thanh niên.
Xin được chia sẻ mấy dòng thơ, ý tưởng đã được thai nghén trong hành trình chuyến đi như một lời tri ân, một niềm cộng cảm:
  


THANH NIÊN LÀO - VIỆT, VÌ TƯƠNG LAI LÀO -VIỆT
Vientinae – Hà Nội
Đất nước bạn, đất nước tôi

“Việt- Lào hai nước chúng ta
Tình sâu như nước Hồng Hà, Cửu Long”
Điệp khúc ấy đã nằm lòng
Phương châm hành động muôn năm Việt - Lào

Chúng tôi đến, bạn vòng tay giang rộng
Ấm áp tình thân, xa ngái hoá gần
Vientiane hoa Chămpa sắc dìu dịu
Man mác gió nồng dòng Mê Kông

Những ngôi nhà đang được dựng lên
Nơi khoa học Lào đang xây nền dựng móng
Biết bao niềm hi vọng
Đang nhen lên từ ngày hôm nay

Từ đất này các bạn đã đứng lên
Diệt xâm lăng, dựng xây cuộc sống
Chúng tôi ở bên đồng vọng
Khi bạn cần, tôi chìa cả đôi tay

Chúng tôi đến mang tình yêu khoa học
Mang niềm tin vào thế giới văn minh
Trao lưả hồng thắp đỏ niềm tin
Ta sẽ trưởng thành hơn con đường tìm chân lí

Giăng nỗi nhớ qua Trường Sơn hùng vĩ
Chúng tôi dõi theo bạn mỗi ngày
Bạn ở bên này, tôi bên nớ
Chẳng xa nhau dẫu ngăn trở mây ngàn
Dẫu còn nhiều chuyện để luận bàn
Nhưng ta luôn gần gũi trong niềm đồng cảm

Đến với bạn, khi Biển Đông đang réo gầm vang
Bởi vòi rồng Trung Hoa đang hung hăng xối phun biển Việt
Trên quốc tế, cũng nhiều người đâu có biết
Dã tâm người láng giềng đang cướp biển nước tôi!

Tôi tin bạn sẽ nói lời đồng cảm
Bạn sẽ giúp nhân lên nguồn sức mạnh
Vì Độc lập, vẹn toàn đất nước tôi
Hoà bình ASEAN, cao rộng biển trời
Chất nhân văn thấm trong từng bầu bạn

Tạm biệt bạn chúng tôi luôn kì vọng
Bạn bước nhanh trên dặm đường dài
Ta cùng nhau hướng tới tương lai
Hội nhập muôn phương, tầm cao vươn tới
Sẽ trưởng thành lên cùng ngọn cờ Đổi mới

Tạm biệt bạn, lòng dâng niềm thương mến
Nguyện gắn kết yêu thương, đắp những tự hào
Cho hai nước mãi trường tồn, phát triển
Từ trái tim khối óc hôm nay, mỗi chúng ta dâng hiến
Bằng sức thanh niên nhựa sống căng tràn

Hà Nội- Vientiane, 5/2014



Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

LẼ NÀO LÒNG TA KHÔNG ĐỒNG VỌNG? (PXGH)

Ai cũng thích ra biển, ấy phải là lúc biển lặng và thanh bình. Lúc sóng dữ thì sao. Ta thường tránh để được an toàn. Đó là một sự lưạ chọn tự nhiên.
Khi biển Đông "dậy sóng" lâm nguy, kẻ láng giềng "khủng lồ" nghênh ngang khiêu khích lấn chiếm, thì chắc đấy không phải là lúc ta lưạ chọn sự im lặng, né tránh. Trên cộng đồng mạng đang nói nhiều về "anh hùng bàn phím", tôi thì cho rằng sẽ chẳng chỉ là anh hùng bàn phím mà khi cần thanh niên, người dân Việt Nam sẽ trở thành những anh hùng, một cách đích thực và sống động. Sự hèn nhát, nếu có chỉ là thiểu số, mini.
Có bạn cựu sinh viên hỏi tôi, không thấy thầy bình luận gì về vụ Biển Đông, thưa với em, thầy cũng muốn lắm nhưng có những tiếng nói đã cao cả, mạnh mẽ hơn nhưng vẫn chìm trong góc khuất.
Dẫu sao, tôi vẫn có tiếng nói của mình, bởi với tôi Biển và Rừng Việt là hai đối tượng thiên nhiên lớn lao luôn gợi cho tôi những cảm xúc về ĐẤT NƯỚC mến yêu.
Bài thơ này, bạn đọc chắc không cho là nó hay nhưng tôi tin sẽ đồng cảm với tôi ở lòng tự hào, tự tôn dân tộc khi trong mỗi chúng ta, tôi biết đang dâng chưá một nỗi bất bình trước những điều vưà diễn ra! 
Xin hãy lắng nghe tiếng sóng và chung tay vì Tổ quốc trong điều kiện có thể của mình!
......................................................................................................

Tôi lặng ngắm biển Đông

Mênh mông ngàn sóng, nước trăm sông đổ về

Con sóng vút cao lao xao hồn gió

Hương biển nồng vị muối buổi ngàn năm

Tay phải kẹp giữ chặt dãy Trường Sơn

Tay trái níu những hòn đảo ngọc

Dân mưu sinh, đánh giặc, làm thơ

Hùng dũng dưới gầm trời

Máu cha ông quện trong từng thớ đất

Hồn cha ông lồng lộng trước biển khơi

Hàng nghìn năm dân tộc chúng mình

Phân nửa ở vùng ven biển cả

Bao làng vạn chài sống bằng tôm bằng cá

Những ngư dân khắc những lời thề trên đá

Năm tháng đi qua hồn chữ chẳng hề phai

Thế mà buổi hôm nay

Bình yên đang bị thách thức từ phía biển

Mối nan nguy đang lay động trái tim người

Những tình yêu đang trùng phùng về phía biển khơi

Bạn ơi, con của nhân dân ngàn đời yêu nước

Chăc chẳng hề quên lịch sử

Lịch sử cho biết biển đảo ấy thuộc về ta

Từ xa xưa dân ta mưu sinh trên đảo

Đảo Cát vàng trãi mình trên sóng biếc

Không hề nhỏ bé giữa thinh không mà sừng sững giữa đất trời

Tôi đọc trong trang sách

Cha ông từng căn dặn :

Tấc đất tấc vàng, lòng son dạ sắt

Đoàn kết đấu tranh khí phách ngẩng cao đầu

Và bỗng thấy:

Biển sâu, chiều sâu lòng nghĩ ngợi

Dưới trời xanh miên man ta ngước tới

Hồn mơ về Phù Đổng Thiên Vương

Nước Việt, núi cũng như sông gắn liền một dãi

Bừng khí sắc hội nhập cùng thời đại

Lớp lớp chồi xanh đang đợi những tầm cao.

Biển nay không thanh bình đêm trăng

Khi bọt trắng của vòi rồng tràn tóa mắt

Khi tàu đụng tàu, vỡ đâu chỉ là mạn sắt

Khi láng giềng chỉ biết hứa suông

Hôm nay, nếu ta vô tình quên lịch sử là có lỗi

Nếu ta cố tình quên là có tội

Với các bậc tiền nhân

Với tất thảy nhân dân!

Biển “dậy sóng”, điều ta chẳng muốn

Khi lòng ta đang ấp ủ hòa bình

Biển dậy sóng lòng ta không hề muốn

Khi lòng ta vẫn giữ mối ân tình

Nhưng, có lẽ nào ?

Lòng ta không dậy sóng !

Có lẽ nào ?

Hồn ta không đồng vọng !


Hà Nội, 05.10. 2009 -7.5.2014

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

CHỈ CÓ THỂ LÀ QUÊ

"Chỉ có thể là quê, nơi vườn xanh trùm bóng nắng
Dáng người xưa thấp thoáng lối đi về
Tiếng ve ngân thoảng báo sang hè
Những lá lao xao thảnh thơi ngày nghỉ lễ
Quê hương ơi, có những điều không dễ
Khi đi xa, con mới thấy tỏ lòng mình
...

PXGH

Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

HẠNH PHÚC KHÔNG LÀ CỔ TÍCH



HẠNH PHÚC KHÔNG LÀ CỔ TÍCH
(Viết nhân đọc chuyện một đám cưới cổ tích của chị Loan-cô gái suy thận và Anh Vượng-chàng trai kém 3 tuổi ở Hà Nội. Xin bày tỏ niềm kính phục và chúc phúc Anh Chị!)

Uyên ương là gì, đẹp như đôi chim câu
Chăm chút cho nhau vượt thác ghềnh hoạn nạn
Nắm tay nhau, cùng ngước về miền sáng
Của trời đầy sao và lung linh trăng đêm

Tình yêu là gì, vị ngọt từ môi mềm
Lời yêu thương là trái tim hành động
Gửi trao nhau niềm tin sự sống
Về miền vui dẫu vạn dặm đường xa

Hạnh phúc là gì, chính khúc hợp ca
Của những người yêu người khác là niềm hạnh phúc
Dẫu gian nan lòng không ngã gục
Nâng bước nhau đi khuôn mặt sáng ánh thiên thần

Hạnh phúc rất xa mà hạnh phúc cũng rất gần
Hạnh phúc cho đi là hạnh phúc về lại
Chân lí giản đơn triệu năm nhân loại
Đã hiển hiện nơi những trái tim dâng ngọn lửa thương yêu!

Phạm Giang Hoàng, HN, 8/4/2014

Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

Giấc mơ rất ư là nghề nghiệp!

Tối qua, gần sáng mình mơ một giấc mơ rất nghề nghiệp. Mình thấy mình trước giảng đường rộng với nhiều sinh viên nghe chăm chú và mình cũng đang giảng rất say sưa. Trong lớp, thấy có một người tóc đã bạc lọt vào đó ngồi với đám trẻ. Chân ông ngồi ngang ghế, chân trước, chân sau, trông rất lạnh lùng như đang quan sát mình.
Có lẽ là sự ẩn ức nào đó được giải tỏa nói theo ngôn ngữ của Freud.
Cũng đã gần 4 năm rồi mình không đứng lớp. Thực sự là mình không luyến tiếc khi phải chia tay giảng đường nhưng mình vẫn kì vọng những giảng đường đại học -nơi đó phải thực sự là môi trường cho các nhà khoa học nhà nghiên cứu, chứ không phải là dạy và dạy và chạy theo những chương trình có "đổi" nhưng chưa hề "mới"! 
Với mình, có thể, khi mọi thứ ổn hơn, mình sẽ thỉnh giảng và biết đâu mình sẽ tìm được những cảm xúc tươi mới của tương lai.
Giấc mơ nỗi niềm về quá khứ và giấc mơ có thể đang nói về niềm hi vọng!
Hà Nội, 8/4/2014

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

Đôi dòng tưởng nhớ Phó Giáo sư Ninh Viết Giao

Tôi duy nhất một dịp gặp với đôi ba lần trò chuyện cùng PGS.Ninh Viết Giao ở tại Hội thảo Việt Nam học lần 4, ở Hà Nội. Năm ấy ông đã ở tuổi 80. Ông gần như tham dự từ đầu đến cuối ở Tiểu ban 15- Tư liệu học về Việt Nam do GS.TS. Hồ Sĩ Quý làm trưởng ban, ThS. Phùng Diệu Anh là thư kí. Ông đến dự lặng lẽ trầm tư, mái tóc đã bạc nhiều. Ông cũng có phát biểu một số ý kiến, tuy nhiên lắng nghe là chủ yếu. Lần ấy mình có đưa Phó giáo sư đọc bài mình viết về con người xứ Nghệ đăng trên Chuyên san KHXHNV Nghệ An, cũng được đăng trên Văn hóa Nghệ An online (tại đây) để ông cho ý kiến. Ông nhận xét, trích thế này cũng được những chưa đắt, còn có nhiều câu hay hơn.
Và rồi sau đó, Ông đưa số điện thoại và hẹn có dịp vào Vinh ghé thăm Ông. Nhưng hình như mình chưa kịp có một dịp như thế,  nay nghe tin (trên Dân Trí) Ông đã ra đi về Cõi Không Cùng
Cảm phục Ông một nhà nghiên cứu xứ Thanh trọn vẹn sống với xứ Nghệ cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Để lại cho đời những công trình về văn hóa dân gian xứ Nghệ khá đồ sộ. Trung tâm sách kỷ lục Việt Nam đã trao huy chương và xác nhận kỷ lục người có nhiều công trình nghiên cứu nhất về văn hóa dân gian xứ Nghệ. Giới nghiên cứu gọi ông là nhà Nghệ học. Có lẽ những sự vinh danh ấy là hoàn toàn xác đáng.
Với tư cách là một người làm nghiên cứu hậu sinh, rất ngưỡng mộ và có lẽ sẽ còn nhiều lần phải học ông trên những trang viết.
Với tư cách là một người con xứ Nghệ, rất trân trọng và quý mến về những gì ông đã làm cho vùng đất và con người nơi đây.
Thành kính phân ưu cùng Gia đình giáo sư!
Kính chúc Ông nhẹ bước trần ai, về miền Cực lạc!
Hà Nội, sáng 8/3/2014
Phạm Xuân Hoàng